[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 721: Bài học đầu tiên: Thế nào là lòng người hiểm ác

Chương 721: Bài học đầu tiên: Thế nào là lòng người hiểm ác

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

7.734 chữ

08-08-2026

Lâm Nhàn nói xong, bên dưới vẫn không một ai lên tiếng, tất cả đều cúi gằm mặt "chăm chỉ" đọc sách.

"Được rồi, đừng giả vờ nữa."

Lâm Nhàn gõ gõ tay lên bục giảng: "Vừa nãy buôn chuyện rôm rả lắm cơ mà? Sao tôi vừa vào đã câm như hến thế này? Tôi có ăn thịt người đâu."

"Trước tiên xin tự giới thiệu, tôi tên Lâm Nhàn. Từ hôm nay, tôi sẽ dạy thay môn Ngữ văn của lớp ta."

Hắn đưa mắt quét xuống hàng ghế cuối, thấy ở góc lớp có một nam sinh đang gục mặt xuống bàn, nãy giờ chưa thèm ngẩng đầu lên.

Rõ ràng là đang ngủ rất say, vừa rồi ồn ào như thế mà vẫn không tỉnh.

Thấy ánh mắt của Lâm Nhàn, cậu nam sinh ngồi cạnh liền dùng cùi chỏ huých huých cậu: "Gia Hào, Gia Hào, thầy giáo mới đang nhìn mày kìa..."

Không có phản ứng gì.

Lâm Nhàn thong thả bước xuống bục giảng, ánh mắt của cả lớp đồng loạt di chuyển theo hắn.

Đám học sinh nín thở, lén lút đưa mắt nhìn nhau, biết ngay sắp có chuyện lớn xảy ra.

Gia Hào là học sinh cá biệt nổi tiếng của lớp 8/2, thường xuyên chọc tức giáo viên đến mức không giảng nổi bài, cậu ta cũng chỉ nể mặt cô giáo chủ nhiệm Tiểu Mỹ một chút.

Phụ huynh không thèm quản, kỷ luật chẳng thèm quan tâm, lại còn có họ hàng làm lãnh đạo, đã thế thân hình còn cao to vạm vỡ, đúng là gom đủ mọi loại "buff" trên đời.

Các giáo viên cũng ngầm hiểu với nhau — chỉ cần cậu ta không quấy rầy người khác, thích ngủ thì ngủ, thích nằm thì nằm, cứ coi như trong lớp có thêm một chậu cây cảnh.

"Tới rồi, tới rồi."

Mã Tiểu Đông thì thầm với bạn cùng bàn: "Cá năm hào, ông thầy này không trụ nổi quá ba câu đâu."

Lâm Nhàn đi đến trước mặt, giơ tay lay lay vai Gia Hào: "Này em, dậy đi."

"Mẹ kiếp, gọi cái gì mà gọi!"

Gia Hào bực bội ngẩng đầu lên, gắt gỏng gầm lên một tiếng.

"Thôi xong, Gia Hào nổi điên rồi!"

"Chắc lại đuổi Gia Hào ra ngoài, rồi cậu ta đi thẳng ra tiệm net cho xem."

"Không đánh nhau đấy chứ? Hễ đánh nhau là Gia Hào báo cảnh sát ngay, có khi thầy giáo lại phải vào đồn ngồi ấy chứ!"

Đám học sinh ngồi bàn trên xì xầm bàn tán, cảm thấy ông thầy mới này sắp gặp hạn rồi.

Dù sao thì "chiến tích" của Gia Hào cũng quá lừng lẫy — tháng trước mới chọc cho thầy Lịch sử tức đến mức đập cửa bỏ ra ngoài, ném lại một câu: "Cái lớp này ai thích dạy thì dạy!"

Đã ngồi bàn cuối thì quả nhiên không phải dạng vừa, đang trong giờ học mà dám gào to như thế

Tụi nhóc tầm tuổi này cái gì cũng dám làm, trường tôi có thầy giáo mắng học sinh vài câu, lúc đi vệ sinh không biết bị đứa nào trùm bao bố đánh cho một trận

...]

Gia Hào dụi dụi mắt, tầm nhìn từ từ rõ lại.

Khi nhìn rõ khuôn mặt của Lâm Nhàn, đồng tử cậu đột ngột co rụt lại.

Khuôn mặt này cậu nhận ra!

Mới hôm qua, chính người đàn ông này đã dùng một tay vặn gã Hoàng Mao đến mức gập cả người xuống, rồi tung một cước đá bay gã vào bụi cây ven đường.

Hoàng Mao là ai cơ chứ?

Là kẻ xưng hùng xưng bá, đi ngang về dọc trên mấy con phố trong huyện đấy! Thế mà vẫn bị tẩn cho ra bã!

"Em vừa chửi thầy đấy à?"

Lâm Nhàn thong thả từ tốn, cứ thế chằm chằm nhìn Gia Hào.

"Ờ... Dạ không, không có."

Gia Hào vô thức lắc đầu, đầu óc vẫn còn hơi ngơ ngác, chưa hiểu tại sao Lâm Nhàn lại xuất hiện ở đây.

Lũ trẻ tầm tuổi này vừa nể phục lại vừa sợ nhất chính là những thành phần "dân xã hội" như Lâm Nhàn, nói một câu còn uy lực hơn cả thầy chủ nhiệm phòng giáo vụ."Vậy đứng dậy vận động chút đi, lau bảng giúp thầy nhé."

Lâm Nhàn cũng không giận, chỉ tay về phía tấm bảng đen phía trước.

Thầy giáo?

Thầy giáo mới tới à?

Đầu óc Gia Hào dần tỉnh táo lại. Cậu có nghe nói sẽ có thầy giáo mới, nhưng không ngờ lại là Lâm Nhàn.

Mấy nam sinh ngồi hàng ghế cuối đưa mắt nhìn nhau, khóe miệng nhếch lên không giấu nổi nụ cười.

Lần trước có giáo viên bảo thế, Gia Hào đi thẳng ra cửa sau ra tiệm nét luôn, ngông đến mức đấy cơ mà.

Gia Hào theo bản năng muốn chống đối, nhưng vừa nhìn thấy mặt Lâm Nhàn là hơi rén. Cậu thật sự sợ Lâm Nhàn tung một cước đá bay mình luôn.

Do dự mất hai giây.

"Vâng... vâng thưa thầy."

Gia Hào cúi đầu đáp lời, rồi bước lên bục giảng.

???

Cả lớp ngớ người, Gia Hào nghe lời thế này từ bao giờ vậy?

Gia Hào vừa lau bảng, trong đầu vừa hiện lên toàn bộ cảnh tượng ngày hôm qua: Lúc đánh gã Hoàng Mao, hình như hắn cũng mang cái vẻ mặt này, nụ cười nửa miệng đáng sợ chết đi được.

Lau bảng xong.

Cậu gõ gõ giẻ lau vào khay phấn cho sạch bụi, rồi dè dặt hỏi: "Thầy ơi, còn việc gì nữa không ạ?"

"Hết rồi, em về ngủ tiếp đi."

Lâm Nhàn chắp tay sau lưng đi về phía bục giảng.

"Nãy em không biết đã vào học, em không ngủ nữa đâu ạ."

Gia Hào rụt rè đáp lời, rồi ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi.

Cả lớp kinh ngạc đến rớt cả cằm, nghi ngờ Gia Hào bị "đoạt xá" rồi.

[Học sinh khóa này kém thế, bảo là thành phần cá biệt cơ mà? Mới ăn một ánh mắt đã gục luôn rồi?

Từ "ĐM mày là ai" ngoắt một phát thành "Thầy còn việc gì nữa không", lẽ nào khí trường của Anh Chàng Buông Xuôi mạnh đến thế?

...]

"Lần đầu gặp mặt, thầy cũng chẳng mang theo quà cáp gì."

Lâm Nhàn quay lại bục giảng, vẻ mặt có chút áy náy: "Hay là thầy phát lì xì cho cả lớp nhé?"

Đám học sinh bên dưới ngơ ngác nhìn nhau.

Phát lì xì? Pha xử lý gì đây?

"Lớp mình có nhóm chat không? Thầy gửi cái lì xì coi như quà ra mắt."

Lâm Nhàn rút điện thoại ra quơ quơ, nhìn xuống đám học sinh.

Một nữ sinh bàn đầu mắt sáng rực, giơ tay lên: "Thầy ơi! Lớp mình có nhóm QQ ạ!"

"Được, thế em kéo thầy vào nhóm đi."

Lâm Nhàn mỉm cười gật đầu, tìm số nhóm rồi bấm xin gia nhập.

Nữ sinh thao tác nhanh nhẹn, chỉ vài giây đã kéo Lâm Nhàn vào nhóm.

"Thầy gửi rồi đấy, tổng cộng 40 phần, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết nhé."

Lâm Nhàn cúi đầu bấm điện thoại vài cái, cài đặt khẩu lệnh: Thầy đẹp trai quá!

Khẩu lệnh vừa hiện lên, cả phòng học lập tức bùng nổ.

Trong nhóm lập tức bị hàng loạt tin nhắn "Thầy đẹp trai quá!" spam trôi cả màn hình.

"Nhanh nhanh nhanh!"

"Vãi, có lì xì thật này!"

"Tao giật được một tệ hai này!"

"Tao được có tám hào!"

Thấy có lì xì thật, cả lớp nháo nhào vào giật, tiếng hò reo ầm ĩ rộn ràng cả phòng học.

Đứa giật được nhiều thì hớn hở múa tay múa chân, đứa giật được ít thì than ngắn thở dài, còn có đứa hò reo giục Lâm Nhàn phát thêm cái nữa.

[??? Anh Chàng Buông Xuôi hào phóng với bọn trẻ thế cơ à? Sao trong nhóm fan chẳng bao giờ thấy ổng phát lì xì vậy?Cho dù Anh Chàng Buông Xuôi dám phát thì tui cũng chả dám giật, tiền của ổng đâu có dễ ăn, khéo quay đi quay lại bị bắt làm culi cũng nên.

Chắc là để kéo gần khoảng cách với học sinh thôi, sau này cũng dễ làm việc hơn, sếp tui cũng hay phát lì xì kiểu này lắm.

Hai phút sau.

Lâm Nhàn liếc nhìn danh sách nhận trong nhóm — đã có 32 người nhận.

"Được rồi, ai giật được thì cũng giật xong rồi đúng không?"

Hắn mỉm cười: "Mấy em vừa giật lì xì lúc nãy — nộp hết điện thoại lên đây."

"Trường cấm mang điện thoại vào lớp, vậy mà mấy đứa chẳng thèm nghe lời chút nào nhỉ!"

Không khí trong lớp học như đông cứng lại suốt ba giây, nét mặt của tất cả mọi người chuyển từ phấn khích sang bàng hoàng.

"Hả???"

Cả lớp đồng thanh hét lên, tiếng to đến mức lớp bên cạnh cũng nghe thấy rõ mồn một.

"Đừng hòng chối, thầy đã chụp màn hình lại hết rồi, sẽ đối chiếu từng đứa một, tổng cộng có 32 em."

Thao tác của Lâm Nhàn cực kỳ nhanh gọn, để tránh bị đá ra khỏi nhóm, hắn đã chụp màn hình lưu lại bằng chứng từ trước.

"Á???"

Trong lớp lại bùng lên một trận than vãn oai oán.

"Thầy ơi, thầy gài bẫy bọn em!"

"Thế này thì thâm quá rồi đấy ạ!"

"Em mới giật được có 6 xu thôi mà! 6 xu mà đòi mua cả cái điện thoại của em sao?!"

Cả đám nhao nhao than phiền, không ngờ ông thầy mới này lại nham hiểm đến thế.

Ha ha ha, tui cứ tưởng Anh Chàng Buông Xuôi đến để che ô cho tụi nhỏ, hóa ra là tới để xé ô!

Giật lì xì một phút sướng tay, nộp điện thoại khóc cạn nước mắt. Quả này á, quả này đúng là màn "lừa người vào tròng" chuẩn sách giáo khoa luôn!

[...]

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!